Lượt xem

217
Lượt xem

Lượt chia sẻ

39
Lượt chia sẻ
Đăng 5 tháng trước
Đọc trong 9 phút

Thông điệp của Dịch Giả PhAnTu khi dịch bài này:

Sinh con ra trên đời, ai cũng muốn con mình khỏe mạnh, vui vẻ, thành công, có cuộc sống tốt đẹp. Có những gia đình mà những bước đi đầu tiên cho cuộc hành trình ấy không khi con mắc phải chứng rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD). Nhiều phụ huynh khi biết điều này thường rơi vào hai tình trạng: thất vọng, coi đây không khác gì việc con mình bị bệnh hiểm nghèo hoặc phản ứng thái quá, sử dụng những phương pháp tiêu cực để ép con vào khuôn khổ như người bình thường. Tuy nhiên, ADHD là hội chứng tâm lý, không phải bệnh thần kinh nên hoàn toàn có thể sử dụng liệu pháp tâm lý phù hợp để con có thể hòa nhập, phát triển và thành công. Bài viết dưới đây sẽ đưa ra một vài ví dụ về những biện pháp tâm lý dành cho những gia đình có con bị ADHD.

10 Điều Cần Nhớ Nếu Bạn Có Con Mắc Hội Chứng Tăng Động Giảm Chú Ý (Adhd)

Có con bị Chứng tăng động giảm chú ý (ADHD) là một khó khăn với hầu hết các bậc cha mẹ. Hãy đối mặt với điều đó, không nhiều người trong chúng ta tự hào nói với các bậc cha mẹ khác. “Ồ vâng, con tôi bị ADHD, và tôi rất tự hào về nó. Đó là một công việc khó khăn, nhưng rất bổ ích”. Thật mệt mỏi, vô tận và không dành cho những người yếu tim. Vì sự kỳ thị gắn liền với ADHD, hầu hết các bậc cha mẹ nói chuyện này với rất ít người. ADHD thường kết hợp với các vấn đề khác như chứng khó đọc, rối loạn thách thức chống đối, rối loạn xử lý cảm giác và cả tá những “danh hiệu” khác, vì vậy cha mẹ có thể cảm thấy mình bị choáng ngợp và lạc lõng hơn giữa vũng lầy dấu hiệu và sự hỗn loạn.

Khi bạn nhập ADHD vào Google, chỉ có 58.100.000 kết quả trả về và tôi có thể đảm bảo với bạn rằng phần lớn trong số chúng sẽ là tiêu cực, đáng sợ và ảm đạm. Trên trang đầu tiên của kết quả tra Google, ADHD được mô tả là rối loạn não hoặc rối loạn tâm thần liên quan đến phát triển thần kinh - nói về việc tập trung vào những điều tiêu cực! Tuy nhiên, có rất nhiều mặt tích cực đối với loại tính cách này mà không phải lúc nào cũng được thảo luận hoặc nhấn mạnh giữa các bậc cha mẹ bị áp lực và áp đảo.

Có một truyền thuyết rằng người Mỹ bản địa không thể nhìn thấy tàu của Christopher Columbus đi vào bờ. Người ta nói rằng vì họ chưa bao giờ nhìn thấy bất cứ điều gì như thế này trước đây, tâm trí của họ chỉ đơn giản là không thể xử lý thông tin và bộ não của họ không cho phép mắt họ nhìn thấy những con tàu. Khi câu chuyện xảy ra, một người đàn ông nhận thấy những gợn sóng trong đại dương, vì vậy mỗi ngày anh ta sẽ ngắm nhìn những gợn sóng, cho đến khi cuối cùng anh ta có thể phát hiện ra những con tàu.

Khi anh phát hiện ra các con tàu, anh nói với tất cả những người Mỹ bản địa khác, và rồi họ cũng có thể nhìn thấy những con tàu. Bây giờ, tôi định làm gì với điều này? Tôi nói với bạn điều này bởi vì nếu con bạn mắc ADHD, giống như hầu hết các bậc cha mẹ khác, bạn đã có thể dành một lượng lớn thời gian chọn lọc thông qua một trong số 58.100.000 kết quả của Google, và bạn có lẽ cảm thấy buồn, bối rối, choáng ngợp và hoảng sợ cho tương lai của đứa con mắc ADHD của bạn.

Vâng, hôm nay, tôi muốn bạn nghĩ mình là một trong những người Mỹ bản địa, và tôi là người vừa nhìn thấy những con tàu. Bạn có thể khó nhìn thấy các con tàu và tôi hoàn toàn hiểu rằng có thể mất một chút thời gian, nhưng chỉ cần cho phép bản thân trong vài phút tiếp theo để mở mang đầu óc một cách tích cực hơn về ADHD.

1. Tìm hiểu về tất cả những người trên thế giới đang thành công với ADHD

Hiện tại có rất nhiều người tuyệt vời trên hành tinh này bị ADHD và đang rất thành công. Có rất nhiều nhà văn, nhạc sĩ, nghệ sĩ, diễn viên, vận động viên và doanh nhân bị ADHD và đã học cách xem nó như một món quà. Họ đã học được cách sử dụng “siêu năng lực” này như một đặc điểm tích cực tối thượng của họ và họ thành công trong cuộc sống. Và không chỉ những người trưởng thành, có những trẻ em và thanh thiếu niên mắc ADHD đang tạo được dấu ấn trên thế giới và chia sẻ hành trình của họ. Hãy bắt đầu đọc về những người này, có được kiến ​​thức về họ và trao quyền cho chính mình. Sau đó, bạn có thể trao quyền cho con bạn và xem sự tự tin của chúng tăng lên. Hãy thử tìm kiếm Google cho những thứ như: “ADHD là siêu năng lực của tôi”, “Thành công với ADHD”, “những đứa trẻ mắc ADHD gây bất ngờ”. Bạn sẽ có được cảm giác tuyệt vời!

2. Khám phá bản thân bạn

Có rất nhiều cha mẹ phát hiện ra họ bị ADHD sau khi con họ được chẩn đoán. Tôi không có ý nói rằng mọi cha mẹ có con mắc ADHD đều bị ADHD, nhưng người ta nhận ra rằng táo nhỏ mắc ADHD không rụng xa khỏi cây. Hãy nghĩ về bạn khi là một đứa trẻ. Bố mẹ bạn đã nói gì? Báo cáo trường học của bạn nói gì về bạn? Bạn là một người lệch lạc hay một kẻ lang thang? Nhớ rằng bạn từng là ai và khám phá ra bạn là ai bây giờ có thể giúp ích không chỉ cho bản thân bạn mà còn cho con bạn. Và hơn thế nữa, nó có thể tăng cường sự kết nối của bạn với chúng. Hãy nhớ câu nói “những con chim cùng màu lông xù lên cùng nhau.” Có lẽ bạn và con bạn có nhiều điểm chung hơn bạn nghĩ!

3. Giúp con bạn tìm thấy niềm đam mê của mình

Tôi biết thật khó khi bạn cảm thấy rằng bạn có thể dành phần lớn thời gian trong ngày để la hét với con bạn hoặc muốn hét lên với con bạn, nhưng hãy dành chút thời gian để khám phá những điểm mạnh của con bạn. Chúng có thích nghệ thuật, tự nhiên, hoặc xây dựng mọi thứ không? Con bạn có giỏi chạy, nhảy, hay thể dục không? Có một cậu bé ở Mỹ tên là Pierson Feeney (cậu bé là một trong những từ khóa ADHD tích cực mà bạn nên nhập vào Google). Mẹ cậu nhận thấy rằng cậu sẽ liên tục di chuyển đôi chân của mình và cảm thấy khó tập trung ở trường. Thuốc không có tác dụng với Pierson, vì vậy người mẹ tuyệt vọng của cậu đã quyết định thử một thứ gì đó khác biệt. Cô đăng ký cho cậu vào một trường múa, và phần còn lại, như mọi người nói, là lịch sử. Pierson bây giờ tập nhảy sau giờ học mỗi ngày, và vì yêu thích khiêu vũ, cậu đã học được cách tập trung vào thứ mình yêu thích. Bây giờ cậu bé có thể tập trung hơn ở trường và đang thành công trong cuộc sống - đối với Piers, ADHD là tài sản lớn nhất của cậu!

4. Đừng cảm thấy xấu hổ khi trò chuyện với giáo viên

Michael Phelps, vận động viên bơi lội Olympic, đã giành được 23 huy chương vàng, nhưng khi anh còn trẻ, anh không thể tập trung ở trường. Mẹ của anh đã được giáo viên của mình nói rằng Michael không thể tập trung vào bất cứ điều gì, nhưng anh đã trở thành vận động viên Olympic được nhiều huy chương nhất mọi thời đại. Anh ta không thể tập trung trong lớp học, nhưng anh ta có thể tập trung vào bơi lội, và giống như Pierson, thông qua niềm đam mê của mình, anh ta đã học được cách tập trung. Thay vì nói về những gì con bạn không thể làm, hãy yêu cầu giáo viên khám phá những gì chúng giỏi. Chúng có giỏi thể thao không? Chúng có chạy nhanh không? Một ca sĩ giỏi? Chúng có bắt được nhịp điệu hay một đôi tai tốt cho âm nhạc, hay chúng có tài năng nghệ thuật không? Thông thường, trẻ em bị ADHD rất sáng tạo. Hãy yêu cầu nhà trường hợp tác với bạn để tìm thấy niềm đam mê của con bạn. Nếu chúng giỏi một thứ gì đó, sự tự tin của chúng sẽ tăng lên, và chúng sẽ thành công - đây có thể là điều khiến chúng thành công!

5. Chấp nhận nó là gì và sống cùng nó

Rất nhiều cha mẹ muốn thử và thay đổi con của họ, và điều này có thể đơn giản là do áp lực ngang hàng. Tất cả chúng ta đều muốn hòa hợp và trở thành một gia đình bình thường, nhưng những đứa trẻ bị ADHD thì khác, và việc làm hòa với tình hình và chấp nhận nó có thể sẽ rất thoải mái. Cha mẹ muốn con mình ngừng bốc đồng, hiếu động và thiếu tập trung, nhưng nhận ra rằng bộ não của chúng khác, hãy từ bỏ suy nghĩ về chuyện con bạn nên như thế nào và ôm lấy đứa trẻ mà bạn có sẽ giúp được chúng. Nhận biết và chấp nhận sai sót của chúng sẽ giúp bạn dừng lại và nhìn thấy cầu vồng vào một ngày mưa. Mọi đứa trẻ đều giỏi một thứ gì đó, nhưng thường rất khó để thấy điều này khi bạn đang cố gắng thay đổi chúng.

6. Cố gắng tạo ra sự yên bình với những ngày tồi tệ của con bạn

Rất nhiều cha mẹ cảm thấy rằng đứa con ADHD của họ cố tình làm những điều khiến họ thất vọng. Chúng không lắng nghe, rất hiếu động và bướng bỉnh. Tuy nhiên, học cách làm hòa với nó và chấp nhận mọi chuyện sẽ giúp ích rất nhiều. Khi chúng hành động, thường là vì bị kích thích quá mức hoặc cảm thấy lo lắng. Trẻ bị ADHD có thể có những cảm xúc mãnh liệt hơn nhiều so với những đứa trẻ khác và chúng phải vật lộn với những thay đổi đơn giản nhất. Một sự thay đổi trong thói quen, một giáo viên khác, hoặc thậm chí một loại quần áo hoặc bữa ăn khác có thể khiến chúng nổi giận. Ghi nhớ điều này vào những ngày tồi tệ hoặc trong những thời điểm xấu có thể giúp ích rất nhiều. Chỉ cần sống chung với nó, chấp nhận nó và tự tin vào chính mình như một bậc cha mẹ. Cố gắng đừng cảm thấy xấu hổ trước mặt cha mẹ khác; tất cả mọi người đều đang trải qua một cái gì đó, chỉ là không ai nói về nó thôi!

7. Sử dụng kỷ luật tích cực

Vào cuối ngày, chúng ta đang nuôi những con người nhỏ bé, và giống như trong vương quốc động vật, chúng cần những người lãnh đạo bầy đàn để giữ chúng có trật tự. Tuy nhiên, giống như động vật trong tự nhiên, nếu bạn cố gắng thuần hóa những đứa con tinh thần của mình quá nhiều, chúng sẽ phản kháng! Điều này sau đó có thể có nghĩa là bạn thậm chí không thể khiến chúng tuân theo một chỉ dẫn duy nhất, gây mệt mỏi và khó khăn cho cha mẹ. Sử dụng một phương pháp đơn giản như “mì pasta trong lọ” rất phù hợp vì nó trực quan và dễ dàng cho cả trẻ và cha mẹ. Bạn chỉ cần đặt một ít mì ống khô vào lọ và mỗi lần trẻ không nghe hướng dẫn của bạn, bạn lấy một miếng mì ống ra khỏi lọ. Ngay sau khi bạn lấy mì ống từ lọ, ngay lập tức cho chúng một cách để kiếm lại mì ống. Điều này cho phép chúng hành động theo hướng tích cực và giúp tự điều chỉnh. Nếu chúng có tất cả mì ống trong lọ vào cuối tuần sẽ nhận được một phần thưởng! Rất đơn giản!

8. Khoảng thời gian một đối một rất quan trọng

Có một khoảng thời gian đối diện trực tiếp với con bị ADHD thường là điều có thể khiến bạn sợ hãi, nhưng có thời gian đặc biệt với chai bỏng ngô nhỏ của bạn có thể là điều giúp ích cho hành vi của chúng. Đừng nghĩ quá phức tạp; khoảng thời gian đặc biệt này có thể đơn giản như làm đồ thủ công cùng nhau, dắt chó đi dạo hoặc tham quan công viên. Cố gắng không sử dụng thời gian này như một phần thưởng cho chúng; thay vào đó hãy xem nó là sự cần thiết về sức khỏe tinh thần. Ngay cả khi chúng đã có một tuần lễ đặc biệt “tồi tệ” và bạn cảm thấy mình không muốn cho chúng khoảng thời gian đặc biệt này, hãy thử và nhớ: những đứa trẻ cần tình yêu nhất thường là những đứa yêu cầu điều đó theo cách ít yêu thương nhất.

9. Cho chúng một không gian an toàn

Trẻ em bị ADHD thường sẽ có nhiều suy nghĩ trước bữa sáng hơn hầu hết mọi người có cả ngày, và theo thời gian, đây có thể là món quà tuyệt vời nhất của chúng, nhưng khi chúng còn nhỏ nó có thể khiến chúng rơi vào tình trạng quá tải cảm giác! Trong khi đến nhà một người bạn để chơi hoặc gặp gỡ bạn bè tại quán cà phê hoặc nhà hàng có vẻ như không có gì với bạn, đối với chúng, nó dường như là sự kết thúc của thế giới. Cho phép bản thân nhìn thấy chúng và chấp nhận nó sẽ giúp bạn trong những khoảnh khắc này.

Thành thật với gia đình và bạn bè rằng bạn không phải lúc nào cũng có thể tham dự các cuộc hẹn, và đừng xin lỗi vì điều này. Bạn có một đứa con kiểu khác cần được nuôi dưỡng theo một cách khác. Khi bạn thấy con bạn bị choáng ngợp, hãy khuyến khích con bạn đến không gian an toàn của mình. Đó có thể là phòng ngủ của chúng (đây là lý do tại sao thật tuyệt khi không sử dụng không gian này làm phòng phạt). Nó có thể là một cái ổ do chúng làm, ngay cả dưới gầm bàn - nhưng nó sẽ cho phép chúng tự điều chỉnh một lần nữa. Cố gắng làm cho chúng phù hợp thường sẽ gây ra thảm họa cho cha mẹ.

10. Chọn tình yêu

Trẻ em bị ADHD có thể khó yêu, nhưng đồng thời chúng thường rất trực quan và chúng biết khi nào mọi người không thích chúng. Chúng cũng sẽ cảm nhận được sự không cho phép từ cha mẹ, và chúng càng cảm thấy điều này, chúng sẽ càng nổi loạn! Lưu tâm đến cách bạn nói chuyện với con và cách bạn nói về con (khi chúng có thể nghe được) sẽ ảnh hưởng đến lòng tự trọng của chúng rất nhiều. Lòng tự ti ở trẻ khiến chúng lo lắng, sau đó có thể làm tăng mức độ ADHD của chúng. Sự bốc đồng, hiếu động và thiếu tập trung của chúng sau đó sẽ được tăng cường và việc nuôi dạy chúng gần như là không thể. Cho chúng tắm trong tình yêu (ngay cả trong những ngày tồi tệ) sẽ không tạo ra những đứa trẻ hư hỏng với các vấn đề đi kèm. Thay vào đó, nó sẽ nâng cao lòng tự trọng của chúng và mang đến cho bạn một đứa trẻ hạnh phúc, nghe lời hơn.

Thay vì suy nghĩ về tất cả các khía cạnh tiêu cực của ADHD, chúng ta cần suy nghĩ về những mặt tích cực. Chúng ta cần tưởng tượng ra Mozart sáng tác các bản giao hưởng của mình hoặc Dali và Picasso vẽ những kiệt tác của họ. Chúng ta cần nghĩ về Jim Carrey và Robin Williams khiến mọi người cười, Steven Spielberg và Walt Disney tạo ra những bộ phim mang tính biểu tượng nhất mọi thời đại, và David Neeleman, người sáng lập JetBlue Airlines, tạo ra những thay đổi tích cực trong ngành hàng không. Tất cả những người này không chỉ bị ADHD, hơn thế nữa, có những người đã đặt niềm tin vào họ. Những người như vậy có thể nhìn thấy không chỉ những gợn sóng trong nước mà cả chính con tàu. Trẻ em bị ADHD rất khó để làm cha mẹ, nhưng với một chút lòng trắc ẩn, hiểu biết và nhiều kiên nhẫn, chúng có thể trở thành những con người tuyệt vời nhất! Chúng ta có thể nắm giữ chìa khóa thành công của các nhà văn, nhạc sĩ, nghệ sĩ, diễn viên, vận động viên hoặc doanh nhân tương lai - hãy là những người giúp chúng đạt được điều đó!

Nguồn ảnh bìa: Jason Rosewell từ unsplash.com



Nhằm tôn trọng TÁC GIẢ & DỊCH GIẢ, khi sao chép bài xin giữ nguyên thông tin này:

Dịch giả PhAnTu
A humble English learner wants to improve translating skills. Thank meosong.com's administrator for giving a chance. Gonna try best.