24 Giờ ở Malaysia Đã Thay Đổi Cuộc Đời Tôi Như Thế Nào

Đất nước đầu tiên tôi từng đến một mình, chẳng đến thăm ai và cũng chẳng quen biết ai, là Malaysia. Tôi đã từng đến đó vài lần nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ quên được lần đầu tiên đặt chân đến đó. Nó chỉ diễn ra trong 24 giờ nhưng 24 giờ đó đã thay đổi quan điểm và cách nhìn của tôi về con người và cuộc sống mãi mãi.

Người ta nói rằng bạn trưởng thành nhất khi thoát ra khỏi vùng an toàn của mình. Tôi phải nói rằng tôi cực kỳ đồng ý với ý kiến này. Việc ra nước ngoài một mình, không biết nói ngôn ngữ và không biết bất kỳ một ai ở đất nước đó thực sự nằm ngoài vùng an toàn của tôi. Lúc đó tôi mới 22 tuổi và phải thừa nhận rằng tôi sẽ không bao giờ quên được chuyến đi này. Đặc biệt có hai người tôi đã gặp ở Kuala Lumpur và cả hai đều để lại cho tôi những bài học quý giá. 

Người lái taxi

Đó là năm 2011, và tôi vừa hạ cánh xuống Malaysia. Tôi không hề biết mình đang đi đâu và đang điên cuồng tìm lối ra khỏi sân bay. Những tấm biển chỉ dẫn bằng tiếng Anh đâu rồi? Tôi chỉ cần một chiếc taxi và bây giờ tôi thấy mình đang bị lạc ở sân bay Kuala Lumpur. Sau hàng giờ, cuối cùng tôi cũng tìm thấy nơi xếp hàng để lên taxi và sau đó nhảy lên một chiếc xe.

"Cô muốn đi đâu?" Người tài xế hỏi tôi. Tôi thắt dây an toàn và trả lời, "Tôi không biết, anh khuyên tôi nên đi đâu?" Anh ta im lặng, và bật cười, "Cô không biết mình đang đi đâu à? Có ai đến một đất nước khác và không biết mình đang đi đâu chứ?"

Tôi có chút lo lắng khi trả lời, "Thật ra tháng trước, tôi đã ở Thái Lan và không hề biết rằng tôi chỉ có thể ở lại đó 30 ngày, nên tôi rời khỏi đó và sẽ quay lại sau 24 giờ để có thể tiếp tục ở lại 30 ngày nữa!" Vẻ mặt của người tài xế lúc này thật khôi hài. Giờ nghĩ lại, tôi hoàn toàn có thể hiểu tại sao anh ta lại hoang mang đến vậy.

Anh ta cứ lái xe, còn tôi thì bắt đầu lướt qua một cuốn sách du lịch. Một trong những nơi "phải đến" là Phố người Hoa. "Hay là anh đưa tôi đến khu người Hoa và tôi sẽ ở lại đó?" Gần như ngay lập tức, anh ta lắc đầu. "Không, không, không thể được, cô không được ở lại khu người Hoa... một nơi rất nguy hiểm, đặc biệt nếu cô chỉ có một mình."

Thật sự tại thời điểm đó, tôi chợt nhận ra mình vừa làm gì và một cảm giác sợ hãi chợt xuất hiện. Chỉ có tôi mới nhảy lên máy bay và không hề biết mình đang đi đâu. Nghiêm túc đấy, ai làm vậy chứ? Giờ thì người lái xe biết tôi chỉ có một mình và không biết mình đang đi đâu, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Tôi nuốt nước bọt. "Maz, thoải mái nào, anh ta rất thân thiện và ánh mắt rất thành thật, chỉ toàn điều tốt thôi," một giọng nói thì thầm trong đầu tôi.

Người tài xế chắc hẳn cảm thấy được sự lo lắng của tôi nên bắt đầu trò chuyện. Anh ấy kể cho tôi về tất cả những sự khác biệt văn hoá và cách tỏ ra lễ phép với người lớn tuổi. Anh dạy tôi cách nói xin chào và cảm ơn, và chúng tôi đã chia sẻ những câu chuyện với nhau. Tôi bắt đầu thấy thoải mái dần.

Chuyến đi rất thoải mái và tôi đã học được rất nhiều thứ trong nửa giờ ngồi trên xe. Rồi anh ta đề nghị chở tôi vào thành phố và dừng lại trước vài khách sạn, chờ ở bên ngoài cho đến khi tôi tìm được một nơi ưng ý. Anh không lấy thêm tiền của tôi, ngoài số tiền chúng tôi đã đồng ý lúc ban đầu. "Cho tôi biết mấy giờ cô cần phải ra sân bay và tôi sẽ đến đón cô." Anh mỉm cười và vẫy tay khi lái xe rời đi.

Người lạ trên phố

"Xin chào!" Tôi quay lại để xem ai đang gọi mình. Anh ta cao, da ngăm và có vẻ như ngoài 30 tuổi. Tôi đang ở trong khu mua sắm, khám phá Kuala Lumpur và không mong đợi bất chợt gặp ai. Tôi đi nhanh hơn. Anh ta đi theo và tiếp tục gọi tôi. Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn một chút khi tôi rảo bước nhanh hơn. Anh ta vẫn tiếp tục bám theo trong khi gọi tôi.

Đột nhiên một giọng nói trong đầu tôi vang lên, "Maz, không ai biết mày đang ở đâu và nếu có chuyện gì xảy ra với mày, làm sao họ biết chuyện gì đã xảy ra?" Tôi co rúm lại sau suy nghĩ đó. Tôi đã gây ra chuyện gì thế này? Một giọng nói khác vang lên trong đầu, "Maz, mày không biết ai ở đất nước này và mày có thể có người đồng hành chứ, hãy tiến lên và làm quen bạn mới đi nào!" Một cảm giác bình tĩnh lạ thường chợt ập đến. Tôi dừng lại và quay lại phía người lạ kia.

Cuối cùng chúng tôi đi bộ qua những con phố khi anh ấy chỉ cho tôi thấy những thắng cảnh. Chúng tôi đến một quán bar và anh ấy kể rằng mình đã sống ở đó 2 năm để đi học. Anh kể cho tôi những câu chuyện khi anh mới đến Malaysia và cú sốc văn hoá mà anh đã trải nghiệm. Anh dạy tôi sự khác biệt văn hoá và cách sống của họ. Chúng tôi đã có khoảng thời gian tuyệt vời, và tôi đã học được nhiều điều hơn về Malaysia bằng việc nói chuyện với anh hơn là nếu tôi phải đi bộ một mình.

Chúng tôi rời khỏi quán bar và bắt đầu đi loanh quanh. Anh ấy đưa tôi đến bất cứ nơi nào tôi muốn thăm và anh quả là một người đàn ông lịch thiệp. Tôi cảm thấy khá thoải mái. Thật sự rất khác so với lúc anh ấy gọi tôi khi ở trong khu mua sắm. Sau đó chúng tôi đi ăn tối, cười đùa và anh đưa tôi về nhà.

Những gì tôi học được

Trước khi trải nghiệm này điều này, tôi luôn chán nản và không hứng thú với người khác. Tôi thấy khó tin tưởng một ai đó và mất một thời gian để mở lòng. Tôi lo lắng về mục đích của mọi người kể cả trước khi tôi biết họ và luôn nhanh chóng tưởng tượng ra điều tồi tệ nhất trước khi cho ai đó cơ hội.

Khi tôi đã sẵn sàng để ra sân bay, người lái xe tới muộn và tôi bắt đầu lo rằng anh ta sẽ không tới. "Maz, đúng ra mày phải gọi một chiếc taxi thay vì phụ thuộc vào một người lạ như thế." Tôi đang tự nhủ với bản thân mình thì một chiếc taxi dừng lại trước mặt. "Maz?" Anh ta hỏi tôi. Đó không phải là người lái xe hôm trước, tại sao anh ta lại biết tên tôi?

"Maz, tôi phải đưa cô ra sân bay. Bạn tôi rất lo không biết cô có bắt kịp chuyến bay không." Anh ta nói với vẻ mặt lo lắng. "Anh ấy đâu?" Tôi hỏi. Tôi có chút lo lắng vì một người lái xe khác đến đón tôi. "Anh ấy gặp tai nạn và giờ đang ở trong bệnh viện nhưng anh ấy đã gọi cho tôi vì lo rằng cô sẽ lỡ mất chuyến bay. Anh ấy đã hứa sẽ đưa cô ra sân bay mà. Lên xe thôi, chúng ta bị muộn rồi!"

Tôi đã sốc. "Ôi trời, anh ấy có làm sao không?" Một người hoàn toàn xa lạ lại lo lắng cho tôi. Người lạ này đang ở trong bệnh viện sau một vụ tai nạn và tất cả những gì anh ấy có thể nghĩ đến là giữ lời hứa đưa một cô gái 22 tuổi ra sân bay ư? Tôi không thể thốt nên lời.

Anh chàng tôi gặp tối qua đi bộ đưa tôi về nhà, trên đường về tôi bắt đầu tưởng tượng nhiều cảnh trong đầu. Tôi có nên giả vờ mình ở nơi khác để anh ta không biết thực sự tôi ở đâu không? Anh ta liệu có đang thử tán tỉnh tôi hay thậm chí ép buộc tôi không? Tôi đã chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất. Thay vào đó, anh ta đưa tôi về cổng khách sạn, hỏi xin Facebook của tôi để giữ liên lạc, và anh ta bắt tay tôi và cảm ơn tôi về buổi tối.

Tôi đã nghĩ đến tất cả những tình huống tồi tệ nhất trong đầu, để nỗi sợ hãi điều khiển tâm trí của mình trong khi tôi không cần phải sợ hãi, lo âu, hay thậm chí cân nhắc những suy nghĩ tiêu cực đó. Điều đó chắc chắn đã làm tôi tỉnh ngộ. Tôi đã học được rằng trực giác của chúng ta biết điều gì là tốt nhất và nếu chúng ta lắng nghe tiếng lòng, thì nó thường rất chính xác. Tôi đã học được rằng khi bạn mở lòng ra với người khác, thì bạn cũng đón nhận cơ hội và mở lòng với vũ trụ.

Chúng ta không nên tưởng tượng ra những điều tồi tệ ở người khác đặc biệt là trước khi cho họ cơ hội. Trực giác của chúng ta biết điều gì là tốt nhất và ta có thể cảm thấy nếu ai đó có tin tức hoặc động cơ xấu. Nếu tôi đã không tin bất kỳ ai hoặc không cho phép bản thân tôi mở lòng ra, chuyến đi đó sẽ trở nên khá nhạt nhẽo. Chúng ta không nên nhanh chóng phán xét một ai đó hoặc điều gì đó. Nhìn chung đó là cách nhìn nhận thôi. Cũng giống như cốc nước kia đầy một nửa hay vơi một nửa vậy?

Từ lúc đó, tôi đã mang theo thái độ mới này với mình khi đi bất cứ đâu và để tôi nói bạn nghe, tôi chưa bao giờ làm quen thêm nhiều bạn mới và có thêm nhiều mối quan hệ đến vậy với nhiều chuyến đi khác nhau trong cuộc đời. Tôi đã có dũng cảm làm quen với nhiều người trong nhiều hoàn cảnh khác nhau và một vài người trong số đó giờ đây là những người bạn suốt đời tuyệt vời mà tôi rất mực trân quý. 24 giờ ở Malaysia có thể khá ngắn ngủi nhưng rất ngọt ngào. Ngọt ngào tới mức nó thay đổi tôi mãi mãi.

  • Category
  • Nav menu