Lượt xem

358
Lượt xem

Lượt chia sẻ

50
Lượt chia sẻ
Đăng 5 tháng trước
Đọc trong 4 phút

Thông điệp của Dịch Giả Kieu Kitu khi dịch bài này:

Nếu không có thời han, cảm giác thật tuyệt khi không có khoảnh khắc căng thẳng đó, sớm xảy ra. Khi một thời hạn kết thúc, một trọng lượng khổng lồ nhấc khỏi vai tôi. Đặt thời hạn cho mọi thứ bạn quan tâm. Sau đó hãy liệt kê những gì bạn phải làm (và những gì bạn không nên làm!) trong một khoảng thời gian. Và bạn sẽ đạt được những gì bạn muốn, mọi lúc.

Giá Trị Chưa Được Khám Phá Của Deadline

Hãy hình dung một cuộc sống mà không có bất kỳ deadline nào.

Nó sẽ thư giãn như thế nào? Không có bóng mờ khi thanh toán thẻ tín dụng. Không có những đêm thức trắng căng thẳng để hoàn thành dự án nào đó ở công ty hay ở trường. Thậm chí, không trì hoãn! Không có deadline, không ai quan tâm nếu bạn không làm được. Bạn sẽ luôn có thời gian sau này.

Cảm giác thật tuyệt khi không có khoảnh khắc căng thẳng đó. Khi một deadline kết thúc, một gánh nặng khổng lồ như được nhấc khỏi vai tôi. Ở trường trung học, các giáo viên của tôi thỉnh thoảng gia hạn cho chúng tôi vào ngày đến hạn và mọi người phản ứng với một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng hãy hình dung, trong một khoảnh khắc, cuộc sống sẽ như thế nào nếu một người bình thường không có các thời hạn cho cả cuộc đời họ.

Một cuộc đời không có thời hạn

Một người bình thường sống được 79 năm. 1-2 năm đầu tiên của bất kỳ ai đều trải qua là một đứa trẻ, vì vậy hãy tính những năm có ý thức của một người bình thường là 77 năm.

Một người bình thường có 77 năm = 28,105 ngày = 674,520 giờ.

Giả sử rằng khoảng một nửa thời gian đó là dành để ngủ, ăn, và vệ sinh chung. Bây giờ, chúng ta còn lại 337,260 giờ khoảng thời gian bạn thực sự có thể học một cái gì đó.

Giả sử, bạn ba mươi tuổi. Trong trường hợp đó, khoảng 122,640 trong số những giờ làm việc đó đã trôi qua.

Tôi không cố gắng đưa ra những suy nghĩ không lành mạnh bằng cách chỉ ra những con số này. Nhưng hãy nghĩ về điều này. Nếu giả thuyết này, một người bình thường có lẽ đã lãng phí hầu hết trong số 122,640 giờ đó chẳng làm gì cả, không hề biết đến áp lực của các thời hạn.

Có lẽ kịch bản này không phải là giả thuyết.

Một ước mơ không có thời hạn

Tôi có một người bạn thân thời đại học rất yêu thích nấu ăn. Anh ấy có tài năng về việc đó, và anh ấy muốn mở một nhà hàng của riêng mình kể từ khi anh ấy chỉ là một cậu bé.

Lần đầu tiên tôi nghe về ước mơ của anh ấy về việc mở nhà hàng của riêng mình khi cả hai chúng tôi đều ở tuổi đôi mươi. Nó làm tôi ngạc nhiên lúc đầu bởi vì anh ấy rất thực tế. Anh ấy được săn đón vào thế giới tài chính và có những công việc bán thời gian để hỗ trợ mình. Nhưng khi chúng tôi đi chơi, anh ấy liên tục nói về ước mơ thực sự của mình: các loại món ăn anh ấy nấu, các chi tiết về thiết kế nhà hàng, và đồng phục của nhân viên. Anh ấy đã có một cái nhìn rõ ràng như vậy về những gì anh ấy muốn.

Vài năm sau khi ra trường tôi đã gặp lại anh ấy. Tôi nói với anh về việc tôi đã xây dựng trang web của riêng mình như thế nào và tôi đang dành thời gian để cải thiện nội dung của trang web. Và sau đó tôi đã hỏi anh ấy rằng anh đã làm thế nào với việc kinh doanh nhà hàng.

Đó là khi anh ấy thực sự khiến tôi ngạc nhiên. Anh ấy bảo mình vẫn đang mơ về nó, nhưng thực sự bận rộn vì công việc. Anh ấy có những khách hàng khó tính, người mà chẳng cho anh thời gian để nghĩ về những gì anh ấy thực sự muốn.

Chúng tôi chia tay sau đó, và tôi đã không gặp anh trong một vài năm. Tháng trước, tôi tình cờ gặp lại anh và đã hỏi lại anh đang làm ăn thế nào rồi. Anh ấy nói rằng anh đã nhận một công việc khác, một công việc thậm chí còn khó khăn hơn công việc cũ. Một lần nữa, anh ấy lại trì hoãn ước mơ nhà hàng của mình.

Tôi đã nói với anh ấy, "Tôi thực sự muốn thử nhà hàng của anh sớm." Và tôi dự định vậy. Tôi biết rằng anh có tài năng để mở một nhà hàng thực sự đặc biệt.

Tại sao thời hạn lại quan trọng với bạn

Bạn của tôi đã cho phép giấc mơ của mình chỉ là một giấc mơ. Anh ấy chưa bao giờ đặt áp lực lên chính mình để biến ước mơ đó thành hiện thực. Thời hạn có sức mạnh để làm rõ các ưu tiên của bạn. Chúng buộc bạn phải nhìn rõ vào những gì bạn muốn, và làm thế nào để thực hiện nó.

Tôi đã luôn thiết lập các thời hạn cá nhân bởi vì tôi muốn đảm bảo rằng những gì tôi muốn, sẽ xảy ra. Bằng cách thiết lập các thời hạn cho bản thân, bạn biết bạn nên hay không nên làm gì tại bất kỳ thời điểm cụ thể nào để đạt được mục tiêu của mình.

Làm thế nào để nắm bắt thời hạn một cách tích cực

Thiết lập thời hạn có thể được áp dụng cho các loại dự án khác nhau. Nếu bạn muốn có một chiếc xe mới, đừng chỉ nghĩ về việc tiết kiệm hơn, hãy tự xác định thời hạn với một số mục tiêu rõ ràng - "Tôi sẽ tiết kiệm $10,000 trong 5 tháng." Sau đó, hãy lập một danh những việc cần làm trong 5 tháng đó.

  • Tiết kiệm 20% lương mỗi tháng cho chiếc xe mới.
  • Mang theo bữa trưa đến nơi làm việc thay vì ăn ngoài.
  • Tìm và mua loại xăng rẻ nhất.
  • Thanh toán tất cả giao dịch chỉ bằng tiền mặt - để mà cảm thấy như tất cả các giao dịch thực sự rõ ràng, không giống như quẹt thẻ tín dụng.

Đồng thời, có nhiều điều cần tránh trong những tháng đó, và do đó nên có một "danh sách giải trí" cho những việc mà sẽ lấy đi từ mục tiêu tiết kiệm mua xe:

  • Không có trò chơi video mới.
  • Không quần áo mới.
  • Tránh đi chơi với bạn bè và dành quá nhiều tiền bạc vào đồ ăn và thức uống.

Đặt thời hạn cho mọi thứ bạn quan tâm. Sau đó hãy liệt kê những gì bạn phải làm (và những gì bạn không nên làm!) trong một khoảng thời gian. Và bạn sẽ đạt được những gì bạn muốn, mọi lúc.

Điều gì mà bạn luôn muốn thực hiện? Hãy thiết lập một thời hạn để có nó ngay bây giờ.



Nhằm tôn trọng TÁC GIẢ & DỊCH GIẢ, khi sao chép bài xin giữ nguyên thông tin này:

Dịch giả Kieu Kitu
Be who you are and say what you feel, because those who mind don't matter and those who matter don't mind